Thứ Tư, 21 tháng 5, 2008

Chuyện cái tên


Cái tên vốn dĩ là thứ vô hồn thôi, chỉ có ta, con người với những nhân cách, mới làm nên cái hồn cho nó, khiến nó được nhớ, được quên, được yêu và được ghét...

Thằng bé vừa rời khỏi cổng trường mẫu giáo liền chạy vội về phía mẹ, oà lên khóc:

- Con không biết đâu, con bắt đền mẹ đấy. Mẹ đổi tên cho con đi!

- Sao thế con?

- Mấy bạn cứ trêu con hoài à, con muốn đổi tên cơ. Bọn nó cứ gọi con là "cái chung cái chung" hoài.

Mẩu đối thoại trên tình cờ nghe được ở một trường mẫu giáo giờ tan học. Bật cười. Con nít ấy mà, nhớ hồi bé ta cũng thế, nằng nặc đòi ba đổi tên cho bằng được. Kiểu gì thì cũng không chịu cái tên của mình. "Con ghét tên mình lắm, ba đặt gì xấu ơi là xấu". Con bé ngày xưa đã vừa khóc vừa nói với ba như thế. Gíông như đứa trẻ vừa rồi nhõng nhẽo với mẹ vậy. Mặc cho ba giải thích ý nghĩa của cái tên, mặc cho ba dỗ ngọt, ta ngày bé vẫn cứ ghét cái tên làm sao. Lý do thì rất mắc cười: cái tên ta bị nhiều người lầm tưởng là con trai!

Lớn dần thì thôi cũng quen, không ghét tên mình nữa. Vì bạn bè đều gọi ta thế cả, có sao. Thỉnh thoảng vẫn bị thầy cô kêu lầm. Thậm chí lúc đi học Anh văn, cô điểm danh, kêu luôn chữ "Mr.." đằng trước cái tên ta. Cả lớp cười ồ, ngượng ơi là ngượng. Nhưng vẫn không ghét cái tên của mình như ngày xưa nữa.

Ấy là vì ta đã học được, cái tên không làm nên một con người. Tên ta giống con trai thì sao? Bạn bè vẫn cứ thừa nhận ta nữ tính đầy mình đấy thôi. Điều quan trọng là ta biết mình là ai, biết mình phải sống như thế nào.

Có những cái tên rất đẹp, rất ấn tượng, nhưng người ta chỉ nhớ đến...cái tên. Còn hỏi đến người thì lại lắc đầu, chả nhớ!

Có những cái tên rất bình thường, nghe một lần chẳng nhớ, nghe nhiều lần vẫn nhớ nhầm, ấy vậy mà con người mang cái tên ấy chẳng lẫn vào đâu được.

Vì sao thế nhỉ?

À, vì con người làm nên sự sống của cái tên. Cái tên vốn dĩ là thứ vô hồn thôi, chỉ có ta, con người với những nhân cách, mới làm nên cái hồn cho nó, khiến nó được nhớ, được quên, được yêu và được ghét. Chẳng cần những chiến tích hào hùng như những anh hùng trong lịch sử, chẳng cần leo đến đỉnh cao của sự thành công như Bill Gates, cái tên của ta vẫn có thể được "sống", được nhiều người nhớ. Ấy là khi:

...Ta sống thật chân thật với mình, với bạn bè. Sống mở lòng và hoà đồng cùng tất cả. Cái tên của ta "sống" và truyền đi trong những cuộc chuyện trò

...Ta dành tình yêu thương cùng sự quan tâm cho gia đình, bè bạn, mọi người xung quanh. Tên ta tồn tại trong tình yêu được cho đi và nhận về.

...Là khi ta giơ tay giúp đỡ mọi người không vụ lợi, giúp vì cái nhân và không cần sự đền đáp, tên ta được nhắc đến qua những lời cảm ơn.  

Còn nhiều, nhiều nữa, những lần ta được gọi tên. Dù là đẹp, hay xấu, nó không quan trọng, quan trọng là cái tên ấy, được gọi lên với những cung bậc xúc cảm nào. (st)

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2008

Nhật ký trên chuyến xe bus

Một ngày đẹp trời, bạn bước lên xe bus, và có cảm giác đặc biệt về người bạn ngồi cùng. Hình như người ta đến điểm cuối với bạn. Bạn cởi mở và thấu hiểu. Chợt nghĩ cũng có người đồng hành với mình...

Mỗi chúng ta khi sinh ra đã có một bến đầu, và chúng ta bắt đầu đi tìm bến cuối cho riêng mình. Bắt đầu đi nhé!

Có những người bước lên xe và biết rõ bến nào là cuối cùng cho họ. Có những người chỉ chờ đợi, đến khi mệt mỏi sẽ bước xuống xe và kết thúc hành trình.

Ngay cả khi biết bến cuối và thậm chí có bản đồ trong tay, nhiều người vẫn cảm thấy khó khăn. Đôi khi, chúng ta bỏ lỡ chuyến cần đi, lên một chuyến xe khác, đi theo lộ trình khác cũng đến đích nhưng dài hơn và quanh co hơn nhiều.

Có những người lên xe không bao giờ muốn hỏi, họ tự quan sát, tìm điểm xuống và chuyến xe cho mình. Lại có những người hoang mang, luống cuống trước những đường phố lạ - họ phải hỏi, nhận sự giúp đỡ của bác phụ xe hay ai đó cùng đi trên đường.

Con đường các bạn đi qua, hãy ngắm cho thật kỹ. Những đường phố thật khác nhau. Có cái nhỏ bé, cũ kĩ và tĩnh lặng; có cái ồn ào và hoa lệ. Bạn sẽ thích cái này, không thích cái kia. Tùy bạn thôi... đó là con đường bạn đã chọn và nó sẽ đưa bạn tới điểm cuối. Nhưng cẩn thận nhé, vì đôi khi, một vài cửa hàng hay quang cảnh sẽ cuốn hút bạn. Bạn xuống xe và quên mất con đường đang đi. Thi thoảng cũng nên vui một chút nhưng đừng bao giờ từ bỏ con đường đã chọn.
 
Một ngày đẹp trời, bạn bước lên xe bus, và có cảm giác đặc biệt về người bạn ngồi cùng. Hình như người ta đến điểm cuối với bạn. Bạn cởi mở và thấu hiểu. Bạn có một người bạn đồng hành. Bạn hay người ấy có thể gục đầu vào vai người kia thiếp ngủ... bởi cả hai biết, khi đến nơi sẽ có người đánh thức mình. Tuyệt thật.

Nhưng cũng có những người khác. Bước lên xe và cảm thấy chút thân quen. Bạn tưởng rằng đã tìm được một nơi để gửi gắm. Bạn gục đầu vào bờ vai đó ngủ. Khi tỉnh giấc, người ấy đã không còn bên bạn. Có thể vì lỡ xe mà người ta ngồi cùng chuyến với bạn. Hay khi nhìn ngắm con đường, họ chợt nhận ra cần tới điểm cuối cùng khác, đi một chuyến xe khác. Đơn giản hơn, thấy vai mình mỏi quá, họ bước xuống, chờ chuyến xe sau với người đồng hành khác.

Bạn lo lắng và hốt hoảng vì không có ai đi cùng? Khi ra đi, người ta cũng chẳng thèm đánh thức làm bạn cũng lỡ cả điểm xuống? Thậm chí, bạn xuống xe, trở lại điểm đầu để tìm người ta... Thế thì tôi muốn nói với bạn rằng, đừng lo lắng vì bỏ lỡ hay xuống nhầm vài bến. Cứ đi đi nhé. Có thể bạn đến muộn, có thể phải đi loanh quanh chút nhưng tôi tin bạn sẽ đến đích...

Chỉ cần bạn quên đi khoảng trống bên cạnh và quyết tâm đi tiếp. Cứ yên lòng rằng, bạn sẽ tìm ra những người giúp đỡ bạn, tìm được một người bạn đồng hành khác - thật sự cho bạn mà thôi. Cũng có thể, bạn sẽ bất ngờ gặp người kia đang chờ bạn ở điểm cuối.

Vậy thì, sáng mai tỉnh giấc, bạn hãy bước tiếp lên chuyến bus của mình - với niềm phấn khích được ngắm những đường phố sắp qua, niềm hạnh phúc và tự tin khi được ai đó giúp và giúp được ai đó tìm đường, một chút ấm áp của người bạn đồng hành mà tôi tin sẽ sẵn sàng ở đó khi bạn cần. (st)