Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008

Mối tình trong mơ

Giờ đối diện với anh tôi cũng không biết mình buồn hay vui nữa nhưng tôi đã thật sự trả anh về đúng nơi của anh... anh lại thầm cảm ơn tôi..

Anh đã đến bên tôi thật nhẹ nhàng...
Cái cảm giác được quan tâm, chăm sóc, được ngồi bên anh vào những ngày cuồi tuần... chỉ để ngắm mưa, rồi ''tám'' với nhau đủ thứ chuyện. Và cũng chẳng biết từ khi nào tôi cho anh cái quyền được làm tôi đau...

Tôi chợt nhận ra hình như mình đã ''rất mến''.... đã mong có anh luôn bên cạnh. Không biết vô tình hay cố ý, tôi đã chấp nhận cuộc tình mà biết đến hồi sau, nó sẽ kết thúc bằng nỗi đau, bằng chia ly, bằng nước mắt mặn chát. Cũng biết rồi một ngày, anh sẽ không còn dành cho tôi những giây phút hiếm hoi, những thời gian nhất định có thể...

Bất chợt tôi nhớ ra rằng anh không chỉ có mình tôi bên cạnh. Anh còn có gia đình và hai đứa con, mà theo anh thì chúng nó xinh lắm... nếu anh bỏ vợ thì tụi nó sẽ sống với ai? Đó là câu nói mà tôi cảm thấy buồn cười nhất từ trước tới giờ. Có được gọi là tình yêu không khi mà tôi luôn muốn anh về nhà đúng giờ, ngay cả lịch học của con anh tôi cũng ''phải thuộc''.

Chúng tôi đã không hề có bắt đầu và như vậy cũng sẽ không có kết thúc... vì thật ra đó cũng chỉ là mối tình trong mơ... và tôi sẽ phải trả anh về đúng nơi mà anh cần phải đến, nơi đó có tới ba người đang chờ anh... và sẽ không bao giờ có sự hiện diện của tôi.

Này nhé, đã có lúc anh phát khùng vì những lần tôi giận hờn mà anh không biết lý do, đã không ít lần anh lại mượn ruợu chỉ nói thì thầm... ''đừng bỏ rơi anh'', rằng ''anh đã rất hạnh phúc khi gặp em''... nghe mà thấy cuộc đời này nó khốn nạn thật. Có bao giờ tôi lại muốn làm kẻ thứ ba? Mà hình như cũng đã đôi lần tôi cùng nhỏ bạn thân ''lên lớp'' những trường hợp ''ngoại tình'' kiểu đó mà. Rồi lại loáng thoáng nghe ai đó nói rằng: Tình yêu cần phải có lý trí, mà không, đó không thể gọi là tình yêu được. Anh đã có tôi đâu mà mất... vậy nên cũng chẳng biết nên gọi là gì. Chỉ có thể là những tình cảm thoáng qua trong cõi đời phù phiếm này... 

Thật sự tôi rất buồn cười, tôi đâu cao thượng như anh nghĩ... chỉ đơn giản là tôi không cần phải ''đánh cắp'' những gì không thuộc về tôi... Cuộc sống đâu chỉ nhận cho riêng mình, và tình yêu cũng thế... và nếu tôi cứ cố sống cho trọn vẹn với tình yêu mà tôi tưởng là trọn vẹn ấy nó đã thành một điểm khuyết trong tâm hồn, cũng như đã cắt xén mất cái trọn vẹn của một người phụ nữ khác...

Và suy cho cùng thì đàn ông yêu là chỉ để yêu, tình yêu khi họ nói ra không phải lúc nào cũng gắn liền với hôn nhân hay trách nhiệm. (st)

Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2008

Câu chuyện về tóc của Mẹ !!

Một lần, khi nhìn thấy cô phát thanh viên trên truyền hình trạc tuổi mẹ để mái tóc ngắn trông gọn gàng, xinh xắn lại rất… hiện đại, con đã xui mẹ đi cắt tóc! Mới đầu mẹ ngần ngại vì sợ không hợp, sợ ba không đồng ý… nhưng con cứ thuyết phục mãi. Cuối cùng mẹ cũng xiêu lòng,..

Nghe ngoại kể hồi con gái tóc mẹ đẹp lắm, đen huyền, suôn mượt ôm kín cả bờ vai. Mỗi khi ra đường mẹ thường cột tóc theo kiểu đuôi gà, và có rất nhiều chàng trai ngơ ngẩn theo nhịp đong đưa duyên dáng của "tóc em đuôi gà” ngày ấy!

Rồi mẹ lấy chồng, sinh anh hai và con, chúng con nay ốm mai đau khiến mẹ vô cùng vất vả. Con lớn lên tuy không xinh đẹp, rạng ngời nhưng thừa hưởng từ mẹ mái tóc dày đen mượt được nhiều người tấm tắc ngợi khen. 

Trong lúc tóc mẹ thì ngược lại, đã thưa đi rất nhiều sau mấy lần sinh nở, nuôi con (và cả vì tuổi tác). Nhưng giờ mẹ đâu còn quan tâm đến điều ấy nữa, mẹ chỉ "cưng" tóc con thôi. Mỗi khi đi chợ gặp chiếc kẹp hoặc đồ cột tóc nào lạ lạ xinh xinh là mẹ lại mua về cho con gái. Cái rổ mây nhỏ của con giờ đã thành bộ sưu tập đầy màu sắc của những "cột và kẹp". Mỗi tuần, dù bận thế nào mẹ cũng dành thời gian nấu nước bồ kết cho con gội đầu đôi ba lần. Mẹ nói dầu gội tuy tiện dụng nhưng không tốt cho tóc bằng nước bồ kết, tóc mẹ hồi xưa cũng nhờ vậy mà óng mượt...

Một lần, khi nhìn thấy cô phát thanh viên trên truyền hình trạc tuổi mẹ để mái tóc ngắn trông gọn gàng, xinh xắn lại rất… hiện đại, con đã xui mẹ đi cắt tóc! Mới đầu mẹ ngần ngại vì sợ không hợp, sợ ba không đồng ý… nhưng con cứ thuyết phục mãi. Cuối cùng mẹ cũng xiêu lòng, chấp nhận theo con gái làm cuộc "cách mạng đầu tóc" đầy may rủi!

Thế nhưng cuộc cách mạng ấy đã không đem lại kết quả như con mong muốn. Mặc con và cô thợ cắt tóc rối rít khen, mẹ vẫn có vẻ không vui. Tuy mẹ không nói nhưng con thấy trong mắt mẹ thoáng thất vọng, tiếc nuối… và ngay lập tức con biết mình đã sai lầm, quá vội. Tối hôm ấy con còn bị ba lên lớp một bài khá dài về "cuộc cải cách bộp chộp"! 

Ba nói: "Làm đẹp phải phù hợp với tính cách và mang lại sự tự tin cho chính mình. Con nhìn mẹ mà xem - ba cười hóm hỉnh - ba suýt không nhận ra mẹ nữa rồi!". Mẹ đỏ mặt, bối rối tặng ba một cái nguýt dài khiến cả nhà phá lên cười vui vẻ… Cuối cùng bà ngoại kết thúc buổi tọa đàm về tóc của mẹ bằng một câu chí lý: "Thôi, xấu mặt thì lâu xấu đầu mấy chốc! Ít tháng nữa tóc mẹ bay lại dài như cũ chứ gì! Nhưng bé My cũng phải rút kinh nghiệm, đừng nôn nóng làm đẹp mẹ con kiểu này nữa".

Ngoại và ba nói đúng. Để chuộc lỗi, từ hôm nay con sẽ chăm nấu nước bồ kết cho mẹ gội đầu để tóc mẹ mau trở lại như xưa, để chứng minh rằng con gái rất quan tâm đến mẹ - dù có đôi lúc sai lầm - và tình yêu con dành cho mẹ là có thật và chắc chắn là… đúng đắn! (st)

Thứ Tư, 21 tháng 5, 2008

Chuyện cái tên


Cái tên vốn dĩ là thứ vô hồn thôi, chỉ có ta, con người với những nhân cách, mới làm nên cái hồn cho nó, khiến nó được nhớ, được quên, được yêu và được ghét...

Thằng bé vừa rời khỏi cổng trường mẫu giáo liền chạy vội về phía mẹ, oà lên khóc:

- Con không biết đâu, con bắt đền mẹ đấy. Mẹ đổi tên cho con đi!

- Sao thế con?

- Mấy bạn cứ trêu con hoài à, con muốn đổi tên cơ. Bọn nó cứ gọi con là "cái chung cái chung" hoài.

Mẩu đối thoại trên tình cờ nghe được ở một trường mẫu giáo giờ tan học. Bật cười. Con nít ấy mà, nhớ hồi bé ta cũng thế, nằng nặc đòi ba đổi tên cho bằng được. Kiểu gì thì cũng không chịu cái tên của mình. "Con ghét tên mình lắm, ba đặt gì xấu ơi là xấu". Con bé ngày xưa đã vừa khóc vừa nói với ba như thế. Gíông như đứa trẻ vừa rồi nhõng nhẽo với mẹ vậy. Mặc cho ba giải thích ý nghĩa của cái tên, mặc cho ba dỗ ngọt, ta ngày bé vẫn cứ ghét cái tên làm sao. Lý do thì rất mắc cười: cái tên ta bị nhiều người lầm tưởng là con trai!

Lớn dần thì thôi cũng quen, không ghét tên mình nữa. Vì bạn bè đều gọi ta thế cả, có sao. Thỉnh thoảng vẫn bị thầy cô kêu lầm. Thậm chí lúc đi học Anh văn, cô điểm danh, kêu luôn chữ "Mr.." đằng trước cái tên ta. Cả lớp cười ồ, ngượng ơi là ngượng. Nhưng vẫn không ghét cái tên của mình như ngày xưa nữa.

Ấy là vì ta đã học được, cái tên không làm nên một con người. Tên ta giống con trai thì sao? Bạn bè vẫn cứ thừa nhận ta nữ tính đầy mình đấy thôi. Điều quan trọng là ta biết mình là ai, biết mình phải sống như thế nào.

Có những cái tên rất đẹp, rất ấn tượng, nhưng người ta chỉ nhớ đến...cái tên. Còn hỏi đến người thì lại lắc đầu, chả nhớ!

Có những cái tên rất bình thường, nghe một lần chẳng nhớ, nghe nhiều lần vẫn nhớ nhầm, ấy vậy mà con người mang cái tên ấy chẳng lẫn vào đâu được.

Vì sao thế nhỉ?

À, vì con người làm nên sự sống của cái tên. Cái tên vốn dĩ là thứ vô hồn thôi, chỉ có ta, con người với những nhân cách, mới làm nên cái hồn cho nó, khiến nó được nhớ, được quên, được yêu và được ghét. Chẳng cần những chiến tích hào hùng như những anh hùng trong lịch sử, chẳng cần leo đến đỉnh cao của sự thành công như Bill Gates, cái tên của ta vẫn có thể được "sống", được nhiều người nhớ. Ấy là khi:

...Ta sống thật chân thật với mình, với bạn bè. Sống mở lòng và hoà đồng cùng tất cả. Cái tên của ta "sống" và truyền đi trong những cuộc chuyện trò

...Ta dành tình yêu thương cùng sự quan tâm cho gia đình, bè bạn, mọi người xung quanh. Tên ta tồn tại trong tình yêu được cho đi và nhận về.

...Là khi ta giơ tay giúp đỡ mọi người không vụ lợi, giúp vì cái nhân và không cần sự đền đáp, tên ta được nhắc đến qua những lời cảm ơn.  

Còn nhiều, nhiều nữa, những lần ta được gọi tên. Dù là đẹp, hay xấu, nó không quan trọng, quan trọng là cái tên ấy, được gọi lên với những cung bậc xúc cảm nào. (st)

Thứ Ba, 13 tháng 5, 2008

Nhật ký trên chuyến xe bus

Một ngày đẹp trời, bạn bước lên xe bus, và có cảm giác đặc biệt về người bạn ngồi cùng. Hình như người ta đến điểm cuối với bạn. Bạn cởi mở và thấu hiểu. Chợt nghĩ cũng có người đồng hành với mình...

Mỗi chúng ta khi sinh ra đã có một bến đầu, và chúng ta bắt đầu đi tìm bến cuối cho riêng mình. Bắt đầu đi nhé!

Có những người bước lên xe và biết rõ bến nào là cuối cùng cho họ. Có những người chỉ chờ đợi, đến khi mệt mỏi sẽ bước xuống xe và kết thúc hành trình.

Ngay cả khi biết bến cuối và thậm chí có bản đồ trong tay, nhiều người vẫn cảm thấy khó khăn. Đôi khi, chúng ta bỏ lỡ chuyến cần đi, lên một chuyến xe khác, đi theo lộ trình khác cũng đến đích nhưng dài hơn và quanh co hơn nhiều.

Có những người lên xe không bao giờ muốn hỏi, họ tự quan sát, tìm điểm xuống và chuyến xe cho mình. Lại có những người hoang mang, luống cuống trước những đường phố lạ - họ phải hỏi, nhận sự giúp đỡ của bác phụ xe hay ai đó cùng đi trên đường.

Con đường các bạn đi qua, hãy ngắm cho thật kỹ. Những đường phố thật khác nhau. Có cái nhỏ bé, cũ kĩ và tĩnh lặng; có cái ồn ào và hoa lệ. Bạn sẽ thích cái này, không thích cái kia. Tùy bạn thôi... đó là con đường bạn đã chọn và nó sẽ đưa bạn tới điểm cuối. Nhưng cẩn thận nhé, vì đôi khi, một vài cửa hàng hay quang cảnh sẽ cuốn hút bạn. Bạn xuống xe và quên mất con đường đang đi. Thi thoảng cũng nên vui một chút nhưng đừng bao giờ từ bỏ con đường đã chọn.
 
Một ngày đẹp trời, bạn bước lên xe bus, và có cảm giác đặc biệt về người bạn ngồi cùng. Hình như người ta đến điểm cuối với bạn. Bạn cởi mở và thấu hiểu. Bạn có một người bạn đồng hành. Bạn hay người ấy có thể gục đầu vào vai người kia thiếp ngủ... bởi cả hai biết, khi đến nơi sẽ có người đánh thức mình. Tuyệt thật.

Nhưng cũng có những người khác. Bước lên xe và cảm thấy chút thân quen. Bạn tưởng rằng đã tìm được một nơi để gửi gắm. Bạn gục đầu vào bờ vai đó ngủ. Khi tỉnh giấc, người ấy đã không còn bên bạn. Có thể vì lỡ xe mà người ta ngồi cùng chuyến với bạn. Hay khi nhìn ngắm con đường, họ chợt nhận ra cần tới điểm cuối cùng khác, đi một chuyến xe khác. Đơn giản hơn, thấy vai mình mỏi quá, họ bước xuống, chờ chuyến xe sau với người đồng hành khác.

Bạn lo lắng và hốt hoảng vì không có ai đi cùng? Khi ra đi, người ta cũng chẳng thèm đánh thức làm bạn cũng lỡ cả điểm xuống? Thậm chí, bạn xuống xe, trở lại điểm đầu để tìm người ta... Thế thì tôi muốn nói với bạn rằng, đừng lo lắng vì bỏ lỡ hay xuống nhầm vài bến. Cứ đi đi nhé. Có thể bạn đến muộn, có thể phải đi loanh quanh chút nhưng tôi tin bạn sẽ đến đích...

Chỉ cần bạn quên đi khoảng trống bên cạnh và quyết tâm đi tiếp. Cứ yên lòng rằng, bạn sẽ tìm ra những người giúp đỡ bạn, tìm được một người bạn đồng hành khác - thật sự cho bạn mà thôi. Cũng có thể, bạn sẽ bất ngờ gặp người kia đang chờ bạn ở điểm cuối.

Vậy thì, sáng mai tỉnh giấc, bạn hãy bước tiếp lên chuyến bus của mình - với niềm phấn khích được ngắm những đường phố sắp qua, niềm hạnh phúc và tự tin khi được ai đó giúp và giúp được ai đó tìm đường, một chút ấm áp của người bạn đồng hành mà tôi tin sẽ sẵn sàng ở đó khi bạn cần. (st)